Hôm nay: 23/07/2017 13:38:27 (GMT+7)
Liên hệ tòa soạn: +84.0204.3 856 624
CƠ QUAN CỦA ĐẢNG BỘ ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM TỈNH BẮC GIANG TIẾNG NÓI CỦA ĐẢNG BỘ, CHÍNH QUYỀN VÀ NHÂN DÂN TỈNH BẮC GIANG

Trông trời, trông đất... và trông thị trường

Cập nhật: 08:19|16/05/2017

(BGĐT) - Tập quán sản xuất tự cung, tự cấp thường chỉ quan tâm đến yếu tố được mùa chứ chưa để ý làm thế nào cho được giá. Còn sản xuất hàng hóa lại phải quan tâm đến yếu tố thị trường để được giá. Tuy nhiên, đây là khâu yếu của nông dân hiện nay.

"Người ta đi cấy lấy công/ Tôi nay đi cấy còn trông nhiều bề/ Trông trời, trông đất, trông mây/ Trông mưa, trông gió, trông ngày, trông đêm..."- câu ca dao phản ánh cách thức làm nông từng phụ thuộc rất nhiều về thời tiết. Nghe kể ở nông thôn xưa có hội trông trăng của các lão nông. Vào ngày Rằm tháng Tám, các lão nông thức thâu đêm xem trăng mờ tỏ thế nào để đoán con nước vơi đầy, mùa đông năm ấy rét đậm hay rét nhạt... mà tính toán mùa màng. Bây giờ khoa học kỹ thuật phát triển, việc dự báo thời tiết nhanh và khá chính xác; các điều kiện sản xuất nhân tạo có thể điều chỉnh các yếu tố như: Nước, phân, cần, giống... chủ động hơn nên nhiều kinh nghiệm của nông dân đúc kết lâu đời có khi trở nên không cần thiết. 

Cũng nhờ ứng dụng khoa học tiến bộ, nhất là ứng dụng công nghệ cao nên năng suất, chất lượng nông sản ngày càng tăng, giá thành hạ; nhiều loại sản phẩm hầu như không còn phụ thuộc vào yếu tố "ông trời" mà được mùa quanh năm. Thế nhưng, một nghịch lý vẫn thường diễn ra là được mùa thì mất giá, thậm chí phải đổ đi không bán được. Vải thiều, dưa hấu, thanh long... và mới đây là thịt lợn rơi vào tình cảnh như vậy.

Được mùa, mất giá là do chi phối của quy luật thị trường về cung - cầu. Sản xuất hàng hóa khác với tự cung, tự cấp, trao đổi sản phẩm là bán cái thị trường cần chứ không phải cái mình có. Nói "tốt chợ hơn tốt lợn" là thế. Tuy nhiên, hầu hết nông dân chỉ bán hàng cho thương lái chứ đâu có nắm bắt thông tin thị trường để sản xuất cho phù hợp. Người chăn nuôi lợn nuôi 100 con nếu bán được giá thì tăng đàn lên gấp đôi hoặc gấp nhiều lần; người trồng cây ăn quả, trồng rau màu thấy vụ này được giá thì tiếp tục mở rộng diện tích. Nhà nọ nhìn cách làm ăn của nhà kia. Biết đâu đến cuối vụ thì hóa ra nhiều quá, bị ép giá hoặc không bán được. 

Một lứa chăn nuôi gà từ ba đến sáu tháng, một lứa lợn từ sáu tháng đến một năm; một giống cây ăn quả từ lúc trồng đến khi thu hoạch ít cũng vài ba năm. Trong từng ấy thời gian giá cả thị trường đã biến đổi muôn hình vạn trạng. Cho nên lúc bắt đầu nuôi, trồng thì được giá nhưng đến lúc thu hoạch thì đã rớt giá thê thảm.

Thất bại với một số loại nông sản vì người nông dân vốn chỉ quen trông trời, trông đất mà chưa biết trông thị trường. Vậy ai sẽ trông thị trường cho nông dân? Xin thưa đó là việc của các nhà quản lý và doanh nghiệp. Thu thập, xử lý, dự báo về thông tin thị trường rồi loan báo đến từng hộ sản xuất là việc một số nước phát triển đã làm để bình ổn giá nông sản. Có nơi người ta đề nghị các hộ sản xuất nhắn tin qua điện thoại về quy mô, năng suất, sản lượng cây trồng, vật nuôi đến cơ quan chức năng và nhận được thông báo trở lại về dự báo thị trường để nông dân chủ động điều tiết sản xuất. Một cách thức làm ăn chắc chắn hơn là sản xuất theo hợp đồng. Nông dân hợp đồng với thương lái, doanh nghiệp vì thương lái, doanh nghiệp nhạy bén về nắm bắt thị trường. 

Xin nêu hai cách trên, còn có cách "trông thị trường" nào khác nữa rất mong nhà quản lý và doanh nghiệp sớm áp dụng để giúp nông dân được mùa, được giá.

Trần Anh

Trông trời, trông đất, thị trường
 
Bình luận mới vừa được thêm vào. Click để xem
Mới nhấtHay nhấtXếp theo:
 
 
 
 
 
     
 
Nóng nhất
Đọc nhiều nhất
Thương binh Nguyễn Văn Thiết: Vượt khó, gương mẫu

Thương binh Nguyễn Văn Thiết: Vượt khó, gương mẫu

(BGĐT) - Thương binh hạng 4/4 Nguyễn Văn Thiết (SN 1964), thôn Hòa Tiến, xã Hùng Sơn, huyện Hiệp Hòa (Bắc Giang) được biết đến bởi ý chí vượt khó, chiến thắng thương tật, làm kinh tế giỏi. Không những vậy, ông còn tích cực tham gia các phong trào ở địa phương, tô thắm truyền thống vẻ vang và phẩm chất của các thế hệ bộ đội Cụ Hồ.

Mỗi thôn, bản một mô hình liên kết sản xuất và tiêu thụ vải thiều

Mỗi thôn, bản một mô hình liên kết sản xuất và tiêu thụ vải thiều

(BGĐT) - Việc liên kết thành lập các hợp tác xã (HTX), chi hội, tổ, câu lạc bộ sản xuất, tiêu thụ vải thiều trên địa bàn huyện Lục Ngạn (Bắc Giang) bước đầu mang lại hiệu quả tích cực. Qua liên kết, vùng cây ăn quả Lục Ngạn từng bước chuẩn hóa quy trình sản xuất, nâng cao chất lượng sản phẩm, đáp ứng nhu cầu ngày càng cao của người tiêu dùng.

Thúc đẩy từ nhận thức, khuyến khích thải bỏ rác điện tử đúng cách

Thúc đẩy từ nhận thức, khuyến khích thải bỏ rác điện tử đúng cách

Với mục tiêu trên, Việt Nam Tái Chế vừa chính thức khởi động cuộc thi “Chụp ảnh liền tay, đi du lịch ngay” trên toàn quốc với phần thưởng mỗi tháng là một chuyến du lịch Côn Đảo ngắm san hô miễn phí trị giá 10 triệu đồng. Kéo dài trong hai tháng, cuộc thi tìm kiếm những bức ảnh sáng tạo nhưng vẫn gắn kết với thông điệp xanh mà Việt Nam Tái Chế muốn truyền tải.

Tổ chức các lớp học miễn phí về kỹ năng sống

Tổ chức các lớp học miễn phí về kỹ năng sống

(BGĐT) - Trong những năm gần đây, có rất nhiều vụ việc phức tạp xảy ra làm ảnh hưởng đến tình hình an ninh chính trị và trật tự, an toàn xã hội. Điển hình là các vụ biểu tình, đình công, lạm dụng trẻ em, bạo lực học đường, đuối nước… Để góp phần ngăn chặn những vụ việc đáng tiếc xảy ra, tác giả Nguyễn Ngọc Hằng, chuyên viên Ban Tổ chức (Liên đoàn Lao động tỉnh Bắc Giang) đưa ra ý tưởng “Tổ chức các lớp học miễn phí về kỹ năng sống”.

Lao động trung tuổi mất việc làm - Kỳ 2: Để không lãng phí nguồn nhân lực

Lao động trung tuổi mất việc làm - Kỳ 2: Để không lãng phí nguồn nhân lực

(BGĐT) - Hiện nay, số công nhân ngoài 35 tuổi mất việc làm chủ yếu là lao động phổ thông, chưa được đào tạo nghề bài bản. Rào cản về tuổi tác, trình độ chuyên môn khiến nhiều người trong số này khó khăn khi mong muốn tiếp tục tham gia thị trường. Để khắc phục tình trạng này, tạo cơ hội việc làm bình đẳng theo lứa tuổi, tránh lãng phí nguồn nhân lực đòi hỏi sự vào cuộc tích cực của ngành chức năng, chính quyền địa phương và doanh nghiệp (DN).

Giữ nghề trăm năm

Giữ nghề trăm năm

(BGĐT) - Ở phố Phúc Lâm, xã Hoàng Ninh, huyện Việt Yên (Bắc Giang) có duy nhất một cơ sở làm trống gia truyền của gia đình ông Lê Ngọc Nguyên (SN 1953). Nặng lòng với nghề truyền thống, mang theo niềm tự hào nơi đất mẹ Đọi Tam, ông Nguyên đã bỏ ra nhiều thời gian, công sức và sự tâm huyết để truyền dạy cho con cháu nhằm gìn giữ một nghề đã tồn tại hàng trăm năm.

Nhỏ nên dễ bỏ qua

(BGĐT) - Hoàn thành xây dựng đã lâu nhưng cuối tuần vừa rồi là lần đầu tiên tôi ngược tuyến đường tâm linh lên Tây Yên Tử.