Bắc Giang: 23/02/2017 05:06:10 (GMT+7)
Trang chủ CƠ QUAN CỦA ĐẢNG BỘ ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM TỈNH BẮC GIANG
TIẾNG NÓI CỦA ĐẢNG BỘ, CHÍNH QUYỀN VÀ NHÂN DÂN TỈNH BẮC GIANG

Nghĩ về thành phố yên bình

08:00 | 21/08/2016

(BGĐT) - Mỗi khi ở giữa một thành phố xa lạ và hiện đại nào đấy tôi lại nhớ về thành phố Bắc Giang bình yên nằm bên bờ sông Thương của quê hương. Ở đó có gia đình, công việc và bao người thân thuộc. Và hình như còn điều gì đó lớn lao khác nữa. Đó là nơi ngày ngày làm đầy lên tâm hồn tôi bằng những xúc cảm mới mẻ, bằng những ký ức và trải nghiệm.

 

thành phố, yên bình,  sông Thương,  quê hương

Bắc Giang - thành phố bên dòng Thương. Ảnh Đại La.

 

Thành phố - nơi bến sông tiễn biệt người ra trận năm xưa, nơi trên bến dưới thuyền một thời sầm uất. Nơi mà trận đánh giặc Minh còn lưu lại muôn đời bởi chiến thắng Xương Giang. Nguyễn Trãi từng viết Bình Ngô Đại cáo từ chiến thắng này…

Lịch sử của thành phố được viết bằng máu và nước mắt của cha ông. Thành Xương Giang còn đấy, ghi dấu trận chiến chống 10 vạn quân Minh xâm lược do Lê Lợi và Nguyễn Trãi chỉ huy, bến sông xuôi về Vạn Kiếp, Lục Đầu giang vẫn in bóng quan quân nhà Trần chống giặc Nguyên Mông. Một bến Tân Ninh từng sầm uất buôn bán gạo, muối và tơ lụa. “Gạo trắng, nước trong và gái đẹp”, sách xưa từng chép thế về vùng đất có tên Phủ Lạng Thương, nay là thành phố Bắc Giang. Còn đấy trong ký ức những người già, một sáng mùa Thu, ngày 21 Tháng Tám năm 1945, cuộc mít tinh rực rỡ ngay trong lòng thị xã, mừng Cách mạng Tháng Tám thành công, mừng Nước Việt Nam dân chủ cộng hòa ra đời, ghi dấu thời khắc đổi thay số phận công dân nước Việt, thay đổi số phận bao người dân ở thị xã này cũng như của cả nước.

Phủ Lạng Thương -  cái tên gợi chút liêu trai, chứa bao trầm tích văn hóa, kết tinh triệu triệu kiếp người làm nên hồn phách của một vùng đất. Chữ Thương trong sông Thương ngoài nghĩa là thương nhớ, thương yêu, còn mang một nghĩa khác mà tôi được biết đó là chỉ màu xanh. Vậy nên thành phố ngày nay, nếu được bao bọc bởi nước trong xanh, cây tươi xanh thì có lẽ, sự sống sẽ trường tồn. 

Xưa kia, khách nơi xa về thường tìm về làng hoa Vĩnh Ninh, nay đã là phố phường sầm uất, tìm về phố cổ Quang Trung, nơi còn lại một vài căn nhà kiến trúc kiểu Pháp, tìm đến bến sông huyền thoại để tưởng nhớ hoa đào đã từng nở rực rỡ hai bên bờ sông. 

Mỗi mùa heo may về, đứng trên bến sông,  người nhạy cảm dễ nhớ đến tác phẩm tân nhạc bất hủ “Con thuyền không bến” của nhạc sĩ Đặng Thế Phong (1918 - 1940).  Bài ca ấy được hát theo điệu Slow quyến rũ và da diết. Những lời ca như trôi trên sóng nước:

“Đêm nay thu sang cùng heo may…

Thuyền ai lờ lững trôi theo dòng

…Trôi trên sông Thương nước chảy đôi dòng

Nhớ khi chiều sương…

Ánh trăng mờ chiếu

Một con thuyền trôi trong đêm sâu, trên sông bao la

Thuyền mơ bến nơi đâu…”

Ngày ấy, năm 1940, Đặng Thế Phong phải xa người yêu để lên thị xã Phủ Lạng Thương mấy ngày. Ông cùng bạn bè thuê thuyền, cắm sào trên sông uống rượu giữa đêm trăng vằng vặc. Bỗng nhận tin người yêu bị ốm, ông buồn và thao thức, suốt đêm không ngủ. Nhớ thương trong xa cách, mong trở lại thật nhanh chốn cũ gặp người yêu, cùng bao khắc khoải dồn nén…  “Con thuyền không bến” đã ra đời như vậy. Mỗi khi nghe giai điệu bài ca ấy, ai từng mến yêu vùng đất sông Thương huyền thoại hẳn tìm thấy chính mình…

Bóng xưa dường như chìm khuất dưới thời gian. Mặt người như hoa vượt qua chiến tranh, nghèo đói để xây dựng thành phố như ngày nay. Rất nhiều bè bạn về đây đều thốt lên, nơi này thật đẹp bởi có những con đường rợp bóng cây cổ thụ. Xà cừ cổ thụ trên phố Nguyễn Văn Cừ, Hoàng Văn Thụ; hoa sữa dọc phố Vương Văn Trà, bằng lăng ở phố Nguyễn Thị Lưu, Nguyễn Cao, Hùng Vương… Những cái cây sống đời nắng gió, gắn bó với con người, chứng kiến biết bao chuyện buồn vui. 

Thành phố này có nhịp sống chậm rãi và bình thản. Những con đường, thảm hoa, vòm lá làm cho người ta quên đi cái ồn ã, náo nhiệt, vội vã mà sống thật bình tĩnh. Mấy năm nay, thành phố thay đổi nhiều, các công viên vui chơi giải trí thu hút rất đông người, các khu mua sắm sầm uất, các trung tâm thương mại, siêu thị.. đã làm nên sự hiện đại của đời sống. Công dân ở thành phố cũng phải tự thấy mình phải hành xử sao cho phù hợp lối sống văn minh. Tôi chỉ ước, một ngày nào đó, qua sông, không còn nhìn thấy rác, qua những con đường không thấy bụi bặm. Và, dưới mỗi tán cây, con người sống và nghĩ cho nhau nhiều hơn.

Có một nhà văn hóa nhận xét, vùng đất Kinh Bắc xưa gồm Bắc Giang và Bắc Ninh ngày nay có ẩm thực tinh tế, đa dạng và giàu tính triết lý. Chắc là vậy nên có đến nhiều vùng đất mới nào, ăn những món ngon nào rồi cũng lại thèm nhớ mấy món ăn trong thành phố. Có người đi đâu về lại tìm ăn cháo lươn bờ hồ, nem chua phố Đạo Đường, bánh đa Kế, bún - bánh Đa Mai… Có lẽ những món ăn giản dị, đậm đà làm nên vẻ chân tình, trọng nghĩa của con người vùng mình.

 

Thành phố này có nhịp sống chậm rãi và bình thản. Những con đường, thảm hoa, vòm lá làm cho người ta quên đi cái ồn ã, náo nhiệt, vội vã mà sống thật bình tĩnh.

 

Thành phố ven sông Thương không có vẻ lộng lẫy mà mang vẻ đẹp bình dị, trầm lắng. Mỗi con đường trải dài, mỗi dãy nhà nghiêng trong nắng như chất chứa tháng năm xưa cũ. Dòng sông kia vốn là dòng nước  thiêng, nơi chứng kiến những biến cố lớn của đất nước, thời đại. Nơi đón nhận hào khí lẫy lừng Hoàng Hoa Thám một thời từ đại ngàn Yên Thế xuôi về, nơi đón nhận bao dải phù sa từ khắp các vùng đồi núi trong vùng hội tụ. Chỗ lặng sóng và tụ khí ấy là nơi thành phố soi bóng mình.         

Thế mới biết, không phải vô tình mà thành phố Bắc Giang từng là nơi nhiều nhà văn, nhà thơ, nghệ sĩ nổi tiếng dừng lại, đến thăm hay sinh sống. Vùng đất sông Thương luôn có sức quyến rũ với bao lữ khách. Thống kê chưa đầy đủ, có đến gần 60 nhà thơ tên tuổi trong nước từng viết về vùng đất Bắc Giang và sông Thương. Đó là Tố Hữu, Chế Lan Viên, Nguyễn Đình Thi, Nguyễn Bùi Vợi, Lưu Quang Vũ, Nguyễn Khoa Điềm… Hai cố nhà thơ Duy Phi, Anh Vũ của Bắc Giang đã cả đời sống và viết ở nơi đây. Nhà văn Đỗ Nhật Minh sống và viết ngay vùng Kế trong thành phố. Còn nhiều văn nghệ sĩ khác từng yêu mến, dành cho nơi này tình cảm mà tôi chưa kể hết. Văn chương nghệ thuật luôn nâng niu vẻ đẹp của nơi đây, không chỉ là dòng sông, bãi cỏ, bầu trời hay thành phố, cánh đồng mà đó chính là vẻ đẹp con người. Để con người có được sự tôn vinh mãi mãi, không ai khác, lại chính con người phải làm gì đó, khi sống bên dòng sông, trong thành phố này… Khi nào đời sống văn hóa được con người khát khao bồi đắp thì khi ấy chúng ta hạnh phúc. 

Ngồi thư thái dưới bóng xanh nào đó, chúng ta, những người đang sống từng giây phút trong thành phố hẳn suy nghĩ về những tầng những vỉa trầm tích văn hóa mà cha ông để lại. Từ đó lại bắt đầu xây lên những ước mơ và hy vọng…

Tùy bút của Mai Phương

thành phố, yên bình, sông Thương, quê hương
 
Bình luận mới vừa được thêm vào. Click để xem
Mới nhấtHay nhấtXếp theo:
 
 
 
 
 
     
 
Địa danh TP Bắc Giang
  • Phường: Đa Mai • Dĩnh Kế • Hoàng Văn Thụ • Lê Lợi • Mỹ Độ • Ngô Quyền • Thọ Xương • Trần Nguyên Hãn • Trần Phú • Xương Giang
  • Xã: Dĩnh Trì • Đồng Sơn • Song Khê • Song Mai • Tân Mỹ • Tân Tiến
Thông tin liên hệ

Chuyên trang có sự phối hợp của UBND TP Bắc Giang


© Bản quyền thuộc Báo Bắc Giang. Địa chỉ: Số 49 Nguyễn Văn Cừ - TP Bắc Giang - Tỉnh Bắc Giang.
@ Tổng Biên tập Trịnh Văn Ánh - Tòa soạn ĐT:84.0240.3856624
Fax:+84.0240.3856624 , Email: toasoanbbg@gmail.com
Giấy phép hoạt động báo chí điện tử số 285/GP-BTTTT của Bộ Thông tin và Truyền thông cấp ngày 02-6-2016.
® Ghi rõ nguồn "Báo Bắc Giang điện tử" khi phát hành lại thông tin từ website này.